Ký ức quân sự

Cuộc vui nào rồi cũng đến lúc tàn, chỉ có những kĩ niệm sẽ không bao giờ quên. Trong vô vàn hồi ức sinh viên chúng ta, có lẽ những gì trải qua khu quân sự là hồi ức đẹp đẽ và khó quên nhất. Để sau này khi thời gian trôi đi, chúng ta sẽ nhớ về khoảng thời gian đó, khoảng thời gian ăn chung, sống chung cùng nhau chịu đựng cái nắng gắt của những buổi trưa mỗi khi đến lớp.

Tôi còn nhớ ngày đầu tiên bỡ ngỡ xuống Trung tâm giáo dục Quốc Phòng, mới ngày nào còn đứng tập trung dưới sân để đợi được chia đồ, chia phòng. Vậy mà giờ đây, tất cả chỉ còn trong mùa nhớ.

IBCers thăm khu quân sự

Quân sự trong tôi là những buổi trưa chạy vội vàng ra căng tin để tranh nhau mua cơm, là cùng nhau ăn mì hay giành phòng tắm. Nhớ những đêm thức trắng đánh bài, nói chuyện phiếm hay xem phim ma. Nhớ lắm những hôm dù chuông reo cả bọn vẫn nằm im lìm trong phòng, phải đợi đến khi thầy đến gõ cửa mới nháo nhào chạy vào phòng vệ sinh để trốn và cả những “cuộc khởi nghĩa” vùng dậy trong đêm, vừa cất tiếng hò reo đã bị tắt ngúm vì bản kiểm điểm “phơi mình, trục xuất trong sương đêm” hay cuộc ghé thăm bất ngờ sao đỗi ấm áp của các IBCers làm tôi không khỏi hụt hẫng trước phút ra về. Nhớ cả ngày 8/3 đặc biệt, lần đầu tiên được tặng quà. Món quà tuy nhỏ nhắn, xinh xắn nhưng giàu tình cảm kèm theo lời chúc vô cùng dễ thương. Tất cả những khoảnh khắc, kí ức đó sẽ theo tôi suốt quãng đời sinh viên.

Trải qua 25 ngày, 25 buổi sinh hoạt cùng bao bạn bè và mỗi phút giây trôi qua đều là một mảnh ghép thật sinh động trong thời sinh viên của tôi. Phút chia tay cũng tới, tạm biệt kì học quân sự đáng nhớ.

Trần Thị Thùy

Bình luận

bình luận