Amazing Race 2015 – Nhìn lại hành trình

Thế là một mùa Amazing Race nữa lại kết thúc, các IBCers chắc chắn đã có nhiều kí ức đẹp đẽ về chuyến đi lần này; những kỷ niệm ấy, niềm vui ấy vẫn sẽ còn ngưng đọng mãi trong tâm hồn mỗi chúng ta.

Đây là mùa Amazing race đầu tiên chúng ta vươn cánh bay xa với niềm háo hức sự phiêu lưu mới lạ, và địa điểm Long Hải – Vũng Tàu thật là một nơi lí tưởng cho tình yêu biển cả được dâng trào, cho tiếng cười được bay cao, hòa vào từng cơn sóng dữ.

Chuyến đi này chắc chắn đã lưu lại trong lòng mỗi người chúng ta những kí ức không bao giờ quên

15h30, đa số mọi người đã có mặt tại trường với đủ loại hành lí trên vai; lời chào gặp mặt, tiếng cười làm thân đã khuấy động lên bầu không khí rạo rực mong chờ một chuyến đi đong đầy tình cảm. Không để đợi lâu, chuyến xe bắt đầu lăn bánh. Bỏ lại sau lưng sự vất vả của một tuần học tập đầy căng thẳng, bỏ qua hết những lo toan của cuộc sống bộn bề, giờ đây ta được quay trở về thời trẻ thơ vô lo vô nghĩ với lòng háo hức chờ đợi niềm vui đang đến gần.

Chiếc xe 30 chỗ ngồi chạy bon bon trên con đường ngập tràn ánh chiều vàng rực khẽ xuyên qua màn kính như vẫy chào các IBCers đến với vùng Long Hải thân yêu. Đáp lại tình cảm nồng nhiệt của nắng chiều, Xe chẳng ngại gian nan, đi đến đâu tiếng cười ngân vang đến đó, các trò chơi bựa mà vui được dấy lên, làm cho các IBCers có thêm nhiều trận cười nghiêng ngả.

Két!!! Xe dừng lại, vừa xuống xe đã thấy một màn đêm lộng gió, hòa lẫn với âm thanh vỗ về của sóng là một vị mặn đậm đà đặc trưng miền biển.

Và khoảnh khắc dọn đồ thổi bếp đã mở màn cho một đêm đầy kịch tính.

Nhóm bạn nam phụ trách nhóm lửa, nữ phụ trách chuẩn bị đồ ăn. Bếp than hồng từ từ được nhóm lên trong sự vất vả nhưng không kém phần vui nhộn của các bạn nam, những màn đập than kinh điển, những tiếng hò hét khi ngọn lửa đầu tiên được bùng cháy chắc chắn sẽ còn lưu đọng mãi trong lòng chúng ta. Âm nhạc kịch tính, sóng biển rì rào, kéo theo cái bụng đói cồn cào cũng rêu lên đúng nhịp. Và cái gì tới sẽ tới, một màn hổ đói gặp mồi ngon? Những miếng thịt thơm phưng phức xông thẳng lên sống mũi, cố kìm nén lắm nên chỉ dám “ực” một cái rõ to. Nhớ lại thử xem, các bạn đã ăn sống ăn chết theo cách của loài vật nào? Thế nào đi nữa, chung quy có thể gọi là ăn tạp :v

Bữa tiệc đã mau chóng kết thúc để thỏa mãn cho cái bụng không ngừng rên rỉ, và màn giao lưu đầy mong đợi cũng đến lúc bắt đầu. Sau lời giới thiệu của MC, ngọn lửa trại được thắp lên từ những nhánh cây được gom góp, dù không bùng cháy mạnh mẽ nhưng vì thế nó tạo nên điều gì đó rất riêng của IBC, ngọn lửa nhỏ nhưng vẫn rất sáng, sáng cả một khu vực, sáng soi lên tất cả mọi người để chúng ta tìm thấy nhau và xít lại gần nhau hơn. Đó là ngọn lửa, là IBC không lẫn vào đâu được.
Những tiết mục văn nghệ của các ban làm khuấy động lên không khí vui tươi hào hứng. Những tay văn nghệ có tên mà không có tuổi được dịp khoe giọng hót lãnh lót :v

Lắng đọng lại âm thanh của tiếng hát là trò chơi quay tên đầy kịch tính, có nhiều bạn bị phạt và phải làm nhiều trò hoặc trả lời các câu hỏi rất bựa. Với tinh thần dám chơi dám chịu các bạn trẻ đã cho hững người còn lại những trận cười tít mắt.
Màn đêm dần dần đi vào quên lãng, khi chúng ta ở bên nhau thì đêm cũng như ngày, màn đêm đã không còn là nỗi sợ, không còn là sự cô đơn, không còn là những phút trống trãi mơ hồ suy nghĩ xa xăm. Nắm tay nhau kết thành vòng tròn, một vòng tròn nối những trái tim khát khao đầy nóng bỏng xích lại gần nhau. Chủ đề “Cong’ đã phát huy giá trị của nó, giờ đây chúng ta đã trở thành gia đình thật sự. Dằn lại khoảnh khắc sôi động, ta bước vào những tâm sự thầm kín đầy mơ mộng của tuổi thiếu niên. Ai cũng từng trải qua mối tình đầu khờ khạo, dù ngắn hay dài, dù không thực sự khắc cốt ghi tâm nhưng cũng sẽ mãi mãi không bao giờ quên. Qua bí mật được bật mí lần này, ta đã hiểu về nhau và phát hiện ra nhiều bạn rất “nguy hiểm” :v Hãy mãi mãi thân thiết như vậy nhé các IBCers!
Và một buổi tối đầy thơ mộng đã khép lại, nhường chỗ cho cơn buồn ngủ lên ngôi. Không phải chăn ấm nệm êm, không phải tường cao cửa kín, mà giấc ngủ của chúng ta trở nên hoang sơ giữa màn đêm lộng gió với chiếc ghế chễm chệ mang phong cách “hoàng gia” :v

6h sáng mọi người thức giấc giữa ánh bình minh rực rỡ báo hiệu một ngày vui mới.

Sau bữa ăn sáng dằn bụng, mọi người bắt đầu vào cuộc chơi Teambuilding đầy gay cấn ác liệt. Ba đội Vòi Rồng, Cướp Biển và Than Hồng với những cái tên và slogan vô cùng bựa đã thắp lên khát khao chiến thắng.

Màn giải mật thư với đáp án “Trai không được thẳng” có vẻ hơi vất vả với đội Cướp Biển khi các bạn là đội sau cùng bước qua trạm thứ nhất. Mỗi trạm được ban tổ chức đề ra những thử thách khó khăn, khiến cho các đội nhiều phen khốn đốn tưởng chừng không thể vượt qua được, nhưng với tinh thần đồng đội, niềm tin chiến thắng đã giúp cho các đội không chịu bỏ cuộc, vận dụng hết sức lực bình sinh hoàn thành thử thách, căng hết nơron, bức muốn hết tóc để giải mật thư ghê gớm.

Và trời không phụ người có lòng, đội vàng Vòi Rồng đã chiến thắng tuyệt đối mặc dù trạm thứ 5 đầy gam go thử thách. Với tinh thần free spirit đội đã hít đất dưới lòng nước, kiên trì cố gắng hết sức mình giải mật thư cuối cùng.
Khoảnh khắc đội chiến thắng hòa mình vào làn nước chắc chắn sẽ ghi đậm lại trong lòng các thành viên.
Sau khi các đội đều đã hoàn thành phần chơi của mình thì một màn vượt sóng đã diễn ra. Các IBCers nắm tay kết thành vòng tròn tử thách cùng những cơn sóng dữ đang gào thét ập vào bờ. Quẩy hết mình thì sóng có hề chi, không gian giờ đây chỉ tràn ngập tiếng cười, tiếng cười của hạnh phúc, của những tình bạn thiêng liêng được tiếp lửa bùng cháy, cho dù sóng có thét gào, ngọn lửa trong lòng ấy vẫn không bao giờ tắt….

Thoáng chốc, nắng đã lên cao, bãi cát trắng đã được cơn nắng “dịu dàng” trao hết tất cả yêu thương là cái nóng như thêu như đốt. (Không thể nào quên cảm giác như chết đi sống lại giữa cái nóng muốn thiêu rụi cả bàn chân, cảm ơn ai đó đã quăng đôi dép cứu vớt đời em :v)
Sau khi tập trung vào chòi, chúng ta đã được tiếp nhiên liệu sau một buổi sáng “cống hiến” hết sức mình, món mì chưa bao giờ lại ngon đến vậy. Ăn một tô, không đủ! Ăn thêm tô nữa, vẫn không đủ :v
Buổi tiệc nào rồi cũng phải tàn, khoảnh khắc chúng ta không mong muốn cũng phải đến, sắp xếp, khăn gói hành trang lên đường về lại TPHCM, nơi chúng ta được may mắn gặp nhau giữa ngôi trường hơn 16000 sinh viên.

Cám ơn đời vì những may mắn nhẹ nhàng như vậy, cám ơn người vì đã cho ta biết thế nào là tình cảm thân thương trìu mến…. Hãy tiếp tục giữ lửa như vậy cho các mùa Amazing Race sau nhé các IBCers.

Kim Nguyên

Bình luận

bình luận